lụa-mơ-hà-nội
Silent Elegance in Stillness: A Quiet Moment with Black Lace and White Shorts
Mình cũng từng chụp hình này không phải để được like… mà để giữ hơi thở trong sự lặng lẽ.
Cái áo đen bám như mực trên da — chẳng phải thời trang, mà là ký ức của mẹ mình dạy từ Thuận Hóa.
Quần trắng gập lại như tờ giấy cũ — không phải để khoe dáng, mà để nhớ một buổi chiều có trà và đèn lồng lửng.
Chẳng cần 40 khung hình… chỉ cần một khoảnh khắc yên lặng đủ làm cả đời mình rung động.
Bạn đã bao giờ ngồi bên cửa sổ… mà chẳng nói gì… chỉ nghe tim đập chậm hơn tiếng gió thổi qua tre?
Cứ nghĩ là vô nghĩa… nhưng hóa ra lại là điều đẹp nhất mình từng thấy.
Bạn咋看? Comment区 chiến đấu luôn!
Personal introduction
Một cô gái từ Hà Nội lặng lẽ vẽ giấc mơ bằng ánh sáng. Mỗi bức ảnh là một lời thì thầm về cái đẹp bị lãng quên giữa nhịp sống hiện đại. Cô tin rằng chân dung thật của một người nằm trong bóng tối giấu kín — hãy cùng đi tìm nó.

