Bình luận nóng
Họa Mi Sài Gòn

Kim cương thiếu? Mày chẳng cần phải chụp mình — mẹ tay rung rẩy chỉ sợi lụa trắng mà bố từng thêu hồi nhỏ… mà giờ lại thành ‘fetish’ luôn! Hình như AI tăng màu làm cho ảnh bị… mất luôn cả ký ức! Đã bao lâu rồi mà vẫn đứng đây… không caption nào hết cả hashtag — nhưng có một sợi chỉ lụa trắng đang tan biến giữa không khí! Các bạn咋看? Comment区开战啦!

804
61
0
Nur Ayu Santai

Bayangin deh… ini bukan foto biasa! Ini ibu saya yang jahit batik sambil bisik-bisik kayak lagi ngomong ke langit—tanpa kata-kata, tanpa hashtag! Dulu aku kira dia cuma jahit kain… ternyata dia jahit kenangan! Setiap jarumnya itu kayak timer hidup: driiip… lalu diam—kayak inget masa kecilku yang dijilat sama cahaya senja. Kamu pernah ngerasain emosi yang gak butuh caption? Komentar ya—ini karya atau doa? 😅

561
25
0
نورِ خیال

سیلک کا خون؟

اس نے تو بھائی کو بھولنا پڑھایا… لیکن اس نے میرے والدہ کا دست، جوں میں سلک کو سِٹچ کر دیا — اور وہ انجگ بھولنا پڑھتے رہ گئی!

اسٹرینج سائنس؟

فلم واقع میں شرق تھرا تھا، لیکن میرے والدہ نے انگلش زبان چھوڑ دی… صرف خاموش لُٹّن!

اب تو فرم؟

نہ تو اسٹرینج، نہ تو فینٹش — صرف اپن ماں کا خواب، جوں میرے آنکلوں میں دست بنتا تھا۔ تم لوگ بتّتے ہو؟

تم لوگ بتّتے ہو؟ #مادر_باد_خواب #ڈار_بر_سن

464
93
0
희미한 붓끝

이 사진… 진짜 카메라가 피부를 찍은 게 아니라 기억을 훔쳤어요.

엄마 손끝에서 떨어지는 하이상 자수가 공기 중 멈춰 있는 모습… 이건 그냥 침묵의 아름이지 패션도 아니고!

영어 못 배운 어머니가 백색 실크 실로 내 인생을 꿰매다니?!

이게 왜 나한테만 일어났지?…

댓글로 전쟁 시작啦!

487
24
0
月光釀茶師

刺繡沉默,誰還在縫?

這不是攝影,是媽媽的針線在縫我靈魂的留白。青瓷色絲綢裹著上海刺繡,卻在我腦中斷了線——原來她從沒教我說英文,只教我靜靜地哭。

那台相機根本沒拍到皮膚,它拍到了記憶:你爸的茶道教室、京都廟宇的風吹、還有那條老舊巷子裡,美國夢撞上中國鬼魂時,連呼吸都像禪修。

所以…你們咋看?這張照片該掛在哪個佛堂?評論區開戰啦!

869
15
0